BÀI THƠ: NGƯỜI Ở ĐỪNG VỀ

Thơ: Bình Minh

Một ngày về với hội lim
Đi tìm câu hát luồn kim ngày nào
Sông cầu nước chảy lao xao
Tháng giêng hát hội anh vào chị ra
Tặng anh câu hát dân ca
Trầu xanh vôi trắng làng ta xuân về
Còn đây một ánh trăng thề
Bao câu hát ghẹo tràn trề tiếng yêu
Quai thao nón thúng Mĩ miều
Anh hai chị cả những chiều hát vang
Hôm nay về với hội làng
Câu ca vẫn đấy rộn ràng lắm thay
Xin người chớ có về ngay
Mà hãy ở lại nơi đây hát mừng
Giao duyên câu hát tương Phùng
Mong người ở lại chớ đừng ra đi.

BÀI THƠ: ĐI TÌM CÂU HÁT DÂN CA 1

Thơ: Bình Minh

Anh đến tìm em chiều Đông lạnh
Bến sông buồn hiu quạnh vấn vương
Lời xưa anh đã tỏ tường
Mà sao không chọn câu thương chữ chờ
Anh vẫn nhớ bên bờ sông ấy
Điệu lý còn vẫn đấy chưa quên
Giờ về tìm lại cái tên
Cùng câu ví giặm ấm êm một thời
Những câu hát như lời nhắn gửi
Bao giận hờn buồn tủi ta trao
Chiều nay bỗng thấy nao nao
Câu thương năm ấy em trao ai rồi
Bến sông cũ anh ngồi ngóng đợi
Điệu lý buồn vời vợi tình xa
Còn vang câu hát ngân nga
Dòng sông năm ấy thiết tha gọi tình.
Thơ dân ca quan họ

BÀI THƠ: ĐI TÌM CÂU HÁT DÂN CA 2

Thơ: Bình Minh

Giận và thương xoáy lòng anh đó
Lời ngày nào theo gió bay xa
Tưởng rằng như mới hôm qua
Ta cùng hát ghẹo thiết tha đượm nồng
Xin em giữ má hồng Đông đến
Đừng như thuyền không bến chơi vơi
Ầu ơ! Ví giặm hò ơi
Thuyền không vô bến biết nơi nào tìm
Những câu hát đắm chìm mê mải
Sao bây giờ tay nải gió đưa
Mần chi răng dứa người thưa
Bởi vì ngày ấy em chưa biết gì
Nay lại đến một kỳ thi hát
Bến sông buồn bát ngát ngô xanh
Em về hát ghẹo chào anh
Để em từ giã trăng thanh về trời.

BÀI THƠ: ĐI TÌM CÂU HÁT DÂN CA 3

Thơ: Bình Minh

Một chiều Đông anh lại về quê nội
Câu hát nào trong đêm hội hoa đăng
Còn đâu đây khi đông nhạt nắng vàng
Chỉ còn lại lỡ làng ơi câu hát
Lý giận thương hay em tôi hờn mát
Mà Đông về tan nát trái tim ai
Lệ nỉ non hay nước mắt ngắn dài
Câu hát giặm vẫn đan cài nỗi nhớ
Em biết không ngày xưa cùng một thuở
Ta chung thuyền hát giặm bến sông lam
Khúc tơ vương lưu luyến những hôm rằm
Lời ươm kén câu nuôi tằm buổi ấy
Sao chiều nay bên sông buồn vắng vậy
Người đâu rồi đò đẩy khách chẳng sang
Lý giận thương ai lỡ bỏ bên đàng
Theo năm tháng ngỡ ngàng…Tôi vẫn nhớ.

BÀI THƠ: ĐI TÌM CÂU HÁT DÂN CA 4

Thơ: Bình Minh

Anh về nơi ấy một chiều Đông
Gió bấc hiu hiu thổi lạnh lòng
Tìm cô gái hát dân ca ấy
Ví giặm năm nào em nhớ không?
Ơi!tình cô gái hát giận thương
Có lẽ hai ta lệch con đường
Lên lời ca ấy theo anh mãi
Giờ vẫn đi tìm bao vấn vương
Anh đã chót sai lệch con đường
Để câu hát giặm ấy vấn vương
Giờ về nơi ấy anh tìm lại
Đông của năm nào bao nhớ thương
Ngày nào em hát câu dân ca
Trách oán làm chi chẳng mặn mà
Câu ví giặm xưa còn vang mãi
Để anh mãi tìm trong diết da.
Thơ quan họ Bắc Ninh

BÀI THƠ: GỬI NGƯỜI QUAN HỌ

Thơ: Phu Nhi

Nhớ không em buổi ban đầu
Nồng nàn tạc dạ tình sâu khắc lời…
Nhớ nhung nhung nhớ luân hồi
Ai trao tôi nửa nụ cười đã say
Người đi sầu đọng tim này
Ước mong làm gió mây bay khắp trời
Theo em vạn nẻo không rời
Nâng câu quan họ ngọt lời bay xa
Biển tình sóng dậy thu ba
Tứ thân vương vấn lụa là trao nhau
Lặng thầm trăng nấp nơi đâu
Để cho bến mộng chênh chao hỡi tình
Nơi đây ta dõi bóng mình
Người đi vương nụ cười xinh chốn này
Em ơi đừng để áo bay
Mà trầu bớt thắm tình say bớt nồng.

BÀI THƠ: QUAN HỌ
Thơ: Trần Kim Anh

Gái Bắc Ninh với câu quan họ
Rất chung tình nón ngỏ trao duyên
Gió đưa tiếng hát thuyền quyên
Dịu dàng lúng liếng chiều siêng hoa hờn.
Ngày trẩy hội em buông câu hát
Hỡi người ơi… bát ngát xa đưa
Lặng nghe mê mải say sưa
Mớ ba mớ bảy anh chưa muốn về.
Trên quán dốc chân đê anh đợi
Ngày mộng xanh vời vợi anh trông
Hội làng hôm ấy thắm nồng
Trao nghiêng cánh én triền sông quê mình.
Tranh Đông Hồ tươi xinh nét vẽ
Nón quai thao đẹp đẽ về đâu
Yếm đào êm thắm nương dâu
Lở bồi bờ cát sông Cầu lơ thơ.
Bắc Ninh đẹp anh mơ anh nhớ
Gái Bắc Ninh rạng rỡ tươi xinh
Sắc xuân và rất chung tình
Ai về thắm thiết dáng hình thẳm sâu.
Anh nhớ nhé nương dâu bãi mía
Đê sông Hồng nắng tía chiều sương
Trầu têm cánh phượng thắm hường
Tiếng oanh thỏ thẻ thân thương anh về.

BÀI THƠ: TÌNH YÊU MIỀN QUAN HỌ
Thơ: Trần Văn Nghệ

Qua Miền Quan Họ người ơi!
Một lần Đến hẹn nhớ lời Giao duyên.
Đến đây tìm gặp bạn hiền
Chung câu hát Đối mạn thuyền đẩy đưa.
Yêu sao yêu mấy cho vừa
Miền quê Quan Họ ai chưa từng về?
Đến rồi sẽ thấy đê mê
Quai Thao nghiêng nón đêm về nhớ nhung.
Mong rằng sẽ được hát cùng
Lúng la lúng liếng mình chung một bè.
Để rồi Tình Thắm Duyên Quê
Ninh Kiều trên bến hẹn thề chung đôi.
Mắt nhìn trong mắt kề môi
La đà khóm trúc mình ngồi bên nhau.
Ước rằng Đến hẹn mùa sau
Têm trầu Cánh phượng thắm màu yêu thương.
Cây Đa, Quán Dốc chung đường
Cùng nghe câu hát Mười thương vọng về.
Hai ta đẹp nghĩa phu thê
Mớ ba,Mớ bảy dãi dề lòng nhau.
Nên đôi duyên thắm Trầu Cau
Nghe Câu Quan Họ người mau hãy về.

BÀI THƠ: VỀ MIỀN QUAN HỌ

Thơ: Lãng Du Khách

Về Kinh Bắc tìm câu quan họ
Người qua cầu gửi gió áo bay
Long lanh ánh mắt nheo mày
Liền anh liền chị mê say đối lời.
Chén rượu ngọt chủ mời khách tới
Tiễn người về hẹn đợi mùa sau
Hội Lim lại gặp mời trầu
Cho duyên thêm thắm cho cau thêm nồng.
Thuyền Rồng lượn trên sông lời đối
Nón quai thao nghiêng đội buông lời
Người về có nhớ người ơi
Câu ca quan họ suốt đời trao duyên.
Đầu khăn xếp lạc miền quan họ
Xin hỏi người còn có nhớ không
Câu ca duyên thắm tình nồng
Người ơi ở lại bến sông đừng về.
Hẹn gặp lại miền quê duyên thắm
Đọng ân tình sâu thẳm tim tôi
Ra về xao xuyến bồi hồi
Hẹn mùa sau lại về nôi MỜI TRẦU !

QUAN HỌ MỜI TRẦU
Thơ: Chử Văn Hòa

Trầu cánh phượng em têm đẹp lắm
Để cho anh càng ngắm càng say
Tuyệt vời quan họ trao tay
Mời anh ăn miếng trầu này thắm duyên
Anh ngồi tựa mạn thuyền nghe hát
Lời chị hai dào dạt yêu thương
Miếng trầu tô thắm môi hường
Làm anh xao xuyến vấn vương trong lòng
Giờ đến hội anh mong muốn lắm
Gặp được em tay nắm chặt tay
Lời yêu dịu ngọt tỏ bày
Thỏa bao ước vọng những ngày chia xa
Nhìn lữ khách thật là vui vẻ
Tới hội Lim em sẽ mời trầu
Ăn vào người sẽ nhớ lâu
Thơm nồng mặn chát nhớ câu em mời
Người ở khắp mọi nơi lại đến
Để cùng em trên bến dưới thuyền
Nhớ câu quan họ giao duyên
Trầu têm cánh phượng sẽ truyền tay nhau
Anh sẽ hẹn sang đầu năm mới
Mang trầu cau anh tới rước dâu
Đón em qua khúc sông Cầu
Sẽ cùng mời khách miếng trầu nên duyên.

CÒN DUYÊN
Thơ: Quốc Phương

Tứ thân nón thúng quai thao
Cùng khăn mỏ quạ.. yếm đào làm duyên
Long lanh đôi mắt nhung huyền
Này đây má thắm dịu hiền đáng yêu
Môi hường chúm chím mĩ miều
Tay em e ấp.. nắng chiều còn ghen
Xinh rồi làm dáng bên sen
Ai mà không muốn làm quen với nàng
Giọng ca nền nảy rền vang
Lúng la lúng liếng.. tình tang.. hội hừ
Tuy rằng em tuổi đầu “tư “(40)
Duyên còn thắm mãi vẫn như xuân về.

NHỚ HỘI…TÌM NHAU
Thơ: Quốc Phương

Còn nhớ mãi.. đêm trăng rằm tỏa sáng
Ngắm đằng xa.. cùng bạn hát giao duyên
Khúc dân ca..lúng liếng mắt nhung huyền
Lời ca ấy.. còn nguyên trong kí ức
Còn nhớ mãi.. hội quê mình náo nức
Chia tay rồi.. thao thức suốt canh thâu
Để lứa đôi..lưu luyến đứng bên cầu
Trao lời hẹn.. cau trầu nên duyên thắm
Lời hẹn ấy.. cho dù xa muôn dặm
Vẫn tìm về.. chờ ngắm ánh trăng thanh
Hội quê hương..nơi vun đắp duyên lành
Câu quan họ..trở thành người mai mối
Rồi xuân đến..lại mong về với hội
Cất lời ca.. đáp đối để tìm duyên
Đã biết bao.. đôi lứa khắp mọi miền
Cùng về hội.. lên thuyền hoa hạnh phúc.

GIÃ HỘI RỒI
Thơ: Quốc Phương

Giã hội rồi.. trong lòng đầy lưu luyến
Trầu em trao.. anh nhận miếng làm tin
Hội năm sau.. để nhớ lại đi tìm
Câu Quan họ.. giữa hội Lim ấm áp
Giã hội rồi.. lời ca còn đối đáp
Rằng người ơi..xin ở lại đừng về
Để nhớ thương.. không phải đợi triền đê
Chờ mùa tới..mới về tìm giữa hội
Chia tay rồi.. trao lời còn chưa vội
Vẫn dùng dằng..ta đến hẹn lại lên
Trầu trong tay.. sao ai nỡ lòng quên
Mùa xuân tới.. sẽ đáp đền ơn nghĩa
Giã hội rồi.. tâm tình đầy thấm thía
Mỗi lời ca.. một nét đẹp yêu thương
Xa nhau rồi.. để lại những vấn vương
Bao kỷ niệm.. quê hương mình Kinh Bắc.

ĐẾN HẸN LẠI LÊN
Thơ: Quốc Phương

Đầu xuân chính hội mười ba
Liền anh Liền chị gần xa nhớ ngày
Giao duyên Quan họ đắm say
Người dân các xứ về đây vui cùng
Hội Lim một nét đẹp chung
Tứ thân Liền chị thẹn thùng dải đeo
Quai thao nón thúng yếm đào
Với khăn mỏ quạ duyên nào cũng xinh
Liền anh cũng vậy trao tình
Áo the khăn xếp ô mình khoác tay
Gặp nhau giữa hội Lim đây
Lời ca đối đáp ngất ngây lòng người
Trầu têm gửi lại mấy lời
Nhớ nhau ngày hội sang chơi đừng về
Trao duyên say đắm mải mê
Ân tình thắm mãi lời thề thủy chung.

Đang cập nhật..

Trịnh Thanh Biên
Trịnh Thanh Biên

Bạn vừa xem 1001 bài thơ viết về dân ca Quan Họ, làn điệu quê hương tôi trên trang web iini.net, được thành viên Trịnh Thanh Biên biên tập vào lúc 2016-03-05T00:56:00Z [nội dung đã được chỉnh sửa/cập nhật gần đây nhất vào lúc 2018-12-10T15:53:57Z].
Bạn có thể tìm thấy nhiều bài viết liên quan trong danh mục:
Hãy chia sẻ bài viết này lên mạng xã hội nếu bạn thấy hay nhé!

Chia sẻ lên Facebook

Có 10 bình luận cho bài viết “1001 bài thơ viết về dân ca Quan Họ, làn điệu quê hương tôi”
  1. Quan Họ Bắc Ninh đậm trữ tình
    Trên bến dưới thuyền đẹp lung linh
    Chị hai e ấp bên vành nón
    Anh cả trao duyên say đắm tình.
  2. Quan họ quê tôi thắm nghĩa tình
    trên bến dưới thuyền thật lung linh
    Tứ thân nón thúng sao duyên dáng
    Áo the khăn xếp trọn chữ tình
  3. Câu ca quan họ quê mình
    Ngọt ngào bến đợi thắm tinh chân quê.
  4. Anh hai chị cả..đứng bên đình
    Gửi người làn điệu cây trúc xinh
    Tứ thân duyên dáng em đứng đợi
    Ra ngõ vào trông…có một mình….
  5. Trúc xinh trúc mọc đầu đình
    Người xinh em đứng đầu đình đợi ai
    Thứ thân nón thúng buông quai
    Đang đứng ở đó ngóng hoài lãng du.
  6. Gặp em hôm ấy thật là xinh
    Giao duyên điệu hát của quê mình
    Để anh nhung nhớ cùng năm tháng
    Muốn được bên em vẹn nghĩa tình !
  7. Nếu muốn cùng em trọn nghĩa tình
    Hội lim anh nhé về Bắc Ninh
    trẩy hội giao duyên cùng em nhé
    Như loan với phụng mãi chung tình.
  8. Bắc Ninh ngày hội thật lung linh
    Mộng ước từ lâu để trao tình
    Nay lời hứa hẹn anh xin nhớ
    Nguyện sẽ cùng em đón bình minh !
  9. Trầu em cánh phượng xe duyên
    Anh hãy cầm lấy phượng quyên chung tình
    Trầu này ăn đỏ môi mình
    Càng ăn càng đẹp duyên tình đắm say.
  10. NGHE EM HÁT DÂN CA
    ( Tặng các bạn yêu dân ca — Bài thơ chép lại )

    Nghe em hát tình yêu trên dòng sông quan họ
    Ngọt ngào sao đằm thắm nghĩa tình
    Anh lại nhớ về miền kinh bắc
    Ngồi tựa song đào nghe điệu trúc xinh

    Nghe em hát tình yêu trên sông
    Ngồi tựa mạn thuyền anh lại ngóng trông
    Cô Tấm ngày nay đâu rồi ấy nhỉ
    Tiếng hát em say đắm phiêu bồng

    Nghe em hát về tình yêu quan họ
    Thiết tha yêu cháy bỏng hẹn hò
    Chắc có lẽ ngàn đời vẫn thế
    Chẳng vợ chồng để được chăm lo

    Tiếng hát em , khúc hát tình yêu
    Tâm hồn anh rạo rực bao nhiêu
    Anh ngỡ như chị hai quan họ
    Đứng chờ ai dáng vẻ yêu kiều

    Hát đi em , tiếng hát say mê
    Ơi người ơi , người ở đừng về
    Nơi đảo xa đêm ngày anh canh giữ
    Yêu quê hương thêm vững lời thề.

    “Trúc xinh trúc mọc đầu đình,

    Em xinh em đứng một mình cũng xinh”.

    Có nàng thôn nữ Bắc Ninh,

    Đem  câu quan họ trao tình miền trong.

    Yếm đào thắt đáy lưng ong,
    Nàng về Hà Tĩnh quê chồng  Nghi Xuân .

    Chồng nàng  làm việc giúp dân,

    Thương chồng năm tháng nặng phần nước non.

    Đêm về mái ấm đầu thôn,

    Vẳng lời quan họ sắt son dịu hiền.

    Nàng Tần hát khúc trao duyên,

    Tặng chàng Nguyễn Nhiễm, Tiên Điền quê ta.

    Từ Sơn – Hương Mạc xã nhà,

    Kim Thiều Trần Tộc sinh ra nàng Tần.

    Nguyễn, Trần duyên đẹp mười phân,

    Tinh hoa hai họ tạo vần cho con

     Thơ Kiều rạng rỡ nước non,

    Vang danh sáng mãi người con Nguyễn Trần

    Tố Như ơi vẹn mười phân,

    Nhớ câu quan họ chấp vần tuổi thơ.

    Thi hào thế giới tôn thờ,

    Lời ru quan họ bên thơ nàng Kiều.

    Bắc Ninh, Hà Tĩnh thân yêu,

    Quện cùng non nước đẹp Kiều Nguyễn Du.

Chuyên mục: Bài viết mới

0 Bình luận

Trả lời

Translator-Dịch »