Người lái đò qua sông !

Đăng bởi Anna Do vào

Thầy cô kính mến! Nếu cha mẹ sinh ra chúng em hình hài và thể xác, thì thầy cô là những người bồi dưỡng và phát triển tâm hồn, trí tuệ trong hình hài thể xác đó. Thầy cô đã dạy cho chúng em nhân cách làm người cao đẹp, bên cạnh đó còn có những kiến thức bổ ích để em vững bước vào đời. Cứ mối lần, mỗi lần nghĩ đến công lao của thầy cô thì lòng em lại dâng trào cảm xúc. Chúng em có được ngày hôm nay là nhờ công dạy dỗ của thầy cô, công lao ấy không tài nào diễn tả bằng những lời nói, bài viết. Thầy cô là ánh lửa thắp sáng cho chúng em những ước mơ, ý chí và nghị lực…

Thầy Dương – Thầy dạy Toán đã theo chúng em xuyên suốt mười mấy năm qua

Ai đã ví thầy cô như những người lái đò ngày đêm cần mẫn trên chuyến đò tri thức, còn lũ học trò chúng em là những người lữ khách sang sông, hết lớp khách này lại đến lượt khách khác rời bến sông nhưng người lái đò vẫn sớm chiều đứng đợi

Dưới mái trường thân yêu, với những kỉ niệm vui buồn, những hờn giận ngây thơ của tuổi học trò, nhưng thầy cô như những người mẹ hiền luôn dạy bảo, khuyên răng chúng em phải biết yêu thương nhau, những lời dạy ấy giúp chúng em khôn lớn từng ngày và biết yêu thương, đùm bọc nhau hơn. Có câu rằng: Ai nâng cánh ước mơ cho em

Là thầy cô không quản ngày đêm
Ai dạy dỗ chúng em nên người
Là thầy cô em ghi nhớ suốt đời.

Vâng, thầy cô là những người chiến sĩ thầm lặng, ngày đêm miệt mài góp nhặt những kiến thức đẻ vun tưới cho thế hệ mai sau được nở hoa, kết trái, thầy cô đã nâng cánh cho chúng em bay cao, bay xa đến những chân trời mơ ước và đầy hoài bão của mình. Những công lao trời biển của thầy cô làm sao chúng ta đền đáp được. Kể sao cho hết những công ơn của người thầy, từng ngày trôi qua, chúng em càng thấm nhuần những điều mà thầy cô đã dạy. Với lòng yêu nghề và tình yêu trẻ, thầy cô đã không quản ngày đêm ươm những mầm non cho đất nước.Rồi mai sau khôn lớn hành trang chúng em mang theo vẫn mãi không quên công ơn của thầy cô. Đó là những bài học đầu tiên cho em vững bước vào đời!

Cô và em

Thầy cô ơi, chỉ với hai tiếng thôi mà sao chúng em thấy cao quý và thiêng liêng đến vậy. Có lẽ rằng, tình yêu nghề, yêu trẻ thơ đã ngấm sâu vào trong mỗi con người. Để đến khi trở thành những người thầy giáo, cô giáo thì sự nhiệt huyết, tận tình trong mỗi con người lại dâng trào lên. Thầy cô chính là những người đã dẫn đường, chỉ lối cho chúng em bước vào đời, người vun đắp cho chúng em vào một tương lai tươi sáng hơn. Mỗi thầy cô giáo là một người lái đò cần mẫn ngày đêm chèo lái những chuyến đò tri thức. Mỗi chuyến đò chứa đựng biết bao công sức và tâm huyết và tình cảm mà thầy cô gởi gắm vào đó. Chúng em biết rằng đó là tất cả những công sức, giọt mồ hôi, nước mắt của thầy cô phải thức khuya, dậy sớm, miệt mài bên trang giáo án. Tình yêu thương vô bờ bến đó chúng em sẽ mãi trân trọng. Thầy cô không những cho chúng em tri thức, thầy cô còn dạy cho chúng em những đạo lí làm người. Đó là những bài học đầu đời chúng em không thể quên. Người đã dạy cho chúng em biết thế nào là tình yêu thương, đoàn kết, biết làm thế nào để vượt qua mọi thất bại để đứng lên, những bài học tưởng chừng đơn giản ấy sẽ là hành trang vô cùng quý giá để chúng em bước vào đời. Thầy cô kính mến! Dù sau này trên đường đời dẫu có những phong ba, bão táp, chúng em sẽ luôn vững tin bước qua vì chúng em tin rằng thầy cô vẫn dõi theo chúng em. Ngày 20/11 lại đến, chúng em xin được gởi những lời tri ân sâu sắc đến thầy cô. Chúc thầy cô nhiều sức khỏe, mãi là niềm tin yêu của chúng em.

Cô Ngọc – cô Sử với biết bao kỉ niệm đẹp 

Vậy đấy, cô và trò-  thầy và trò đã cùng trải qua, biết bao nhiêu kỷ niệm vui buồn ở mái trường mến yêu này – mái trường trung học phổ thông Mạc Đĩnh Chi…..

Translator-Dịch »