Mùa hè – Mùa của những cái nóng

Đăng bởi Anna Do vào

Đã bao giờ khi dạo quanh trên một con phố quen, bạn bất chợt nghe đâu đó những âm thanh thật trong trẻo và tươi mới mang chút dư vị quê hương khiến bạn thấy lòng xốn xang, rồi bạn nhận ra từ bao lâu bạn đã để lòng mình lơ đễnh và có lúc nào đó đã quên mất những hương vị quê nhà. Bất chợt, một chiếc lá vàng rụng, thật nhẹ nhưng cũng đủ để bạn cảm nhận sự chuyển mình của đất trời, để được tận hưởng cái nắng nồng nàn đong đầy trong những làn gió dịu nhẹ. Đúng rồi, hè đang về.

Những ngọn gió giao mùa rủ nhau về hong ấm từng vạt mưa ẩm ướt, làm những nỗi muộn phiền ngơ ngác chợt bốc hơi, lẩn khuất đâu đó rồi tan nhanh dưới vòm trời xanh đầy gợi cảm. Cái nắng đầu hè cũng thật là lạ, nhưng cũng thật đẹp. Không phải là cái nắng run rẩy nép mình trong cái se lạnh của mùa xuân nữa, cái nắng cũng chưa tới mức chói chang gay gắt, cái nắng làm tô thêm vẻ lẳng lơ, khiêu gợi của những chùm phượng rực đỏ, và tôn lên vẻ đằm thắm, sâu lắng của sắc tím bằng lăng.

Không còn những cơn mưa xuân ấm áp ấy là lúc ta biết nàng Xuân duyên dáng, dịu dàng đã đi qua, thay vào đó là nàng Hạ nhí nhảnh, tươi vui. Hạ đến từ tháng 4 và sẽ nhường chỗ cho nàng Thu qua tháng 6. Mùa hạ về với bầu trời xanh ngắt, những đám mây trắng trong và những tia nắng mặt trời vàng tươi rực rỡ, mang lại nguồn sống dồi dào căng tràn cho muôn loài. Khắp các phố phường, hoa phượng nở đỏ rực, ve kêu râm ran hòa tấu những giai điệu vui tươi, rộn rã. Bức tranh mùa hè thật đẹp và rực rỡ!

Những chùm phượng đỏ rực đã nở trên những chùm cây. Thế là mùa hè đã đến! Những tiếng ve kêu râm ran trong vòm lá như một dàn hợp xướng. Ánh nắng mặt trời nhảy nhót như những chú bé tinh nghịch. Mùa hè là khoảng thời gian nóng nực nhưng cây cối lại thi nhau khoe sắc, kết trái thơm ngon. Những chú,cô chim thi nhau bay lượn tỏ vẻ thích thú khi một mùa mới đến. Mùa hè cũng là khoảng thời gian tụi học sinh được nghỉ sau những giờ học căng thẳng, mệt mỏi. Mùa hè đến kỉ niệm trong tôi lại ùa về, sao lại mơn man quá! Những chiếc lá bàng rơi xuống sân, lũ học trò chũng tôi lại viết lên những dòng tâm sự chia sẻ: Bay đi! Mang những ước mơ của chúng tôi đi nhé!

Những ngày cuối cùng của thời học sinh trôi qua dần. Bên cạnh niềm vui viết nhật ký, lưu bút, chụp ảnh, hoạt động kỉ niệm cùng với những tiết ôn bài căng thẳng, những bài tập, đề thi được giao làm liên tục thì đó còn là những ngày chúng tớ nhìn thấy nhau mà như chực khóc… Đứa nào đứa đấy đều nuối tiếc nên cố ôm trọn những kỉ niệm yêu thương vào trong lòng như chỉ sợ khi xa nhau, tất cả sẽ trở thành vô nghĩa.

Này, nhìn hàng phượng trong sân đi. Mày nhớ không. Hồi mới lên lớp 10 chúng nó mới được trồng, thế mà giờ lớn thế. Lại còn sắp có hoa nữa chứ – Đứa bạn bên cạnh đập đập vai hồ hởi nói như vừa phát hiện ra một điều lý thú

Ừ. Chẳng biết năm sau nó lớn nhiều hoa thế nào nhỉ

Ừ, chẳng biết. Năm sau về trường thăm lại là biết liền mà

Nhưng lúc ấy sợ sẽ thấy xa lạ

Ừ. Mình ra trường rồi mà. Chỉ sợ cả lớp lại chẳng tụ họp được cùng nhau về trường….


Trả lời

Translator-Dịch »