Cuối cấp, những dòng lưu bút được viết ra từ trong suy nghĩ của mỗi người

Đăng bởi Anna Do vào

Vòng quay của chiếc xe đạp cứ lăn theo những vệt trên con đường quen thuộc từ nhà đến trường. Có lẽ, hình ảnh này sẽ còn lại rất hiếm hoi cho những lần xe đạp như vậy, 3 năm trên ghế trường THPT là 3 năm gắn liền với những kỉ niệm.

Cứ mỗi sáng chúng tôi lại mặc trang phục quần xanh áo trắng đến trường, chúng tôi nhất là những lũ bạn chung một tổ cứ nói chuyện riêng, chọc ghẹo quậy phá đến mức bị giáo viên nhắc nhở nhiều lần rồi phải đội sổ. Rồi có lúc tụ tập nhau đi ăn mấy quán hàng ăn bên hè thưởng thức món này món kia, những món ăn tuy dân dã chỉ tốn mấy ngàn đồng mà mùi vị ngon tuyệt vời. Rồi có những lúc thức khuya trò chuyện chém gió đủ chuyện trên trời dưới đất đến mức quên cả học bài cho sáng ngày mai. Ôi! Nghĩ lại mà thấy hồi đó sao vui biết chừng nào, cái thời mà mỗi đứa không phải lo nghĩ nhiều ,bận tâm nhiều về tương lai. Để rồi bây giờ trước mắt chúng tôi là kì thi THPT sắp tới, bản thân phải lo nhiều vì chẳng còn nhiều thời gian.

Tôi còn nhớ rất rõ, khoảng thời gian cách đây một năm, tôi ngạc nhiên nhìn anh chị lớp 12 chụp hình, nô đùa viết lưu bút, nên cũng tập tành viết theo nắn nót từng con chữ, rồi bất chợt nhớ rằng mình còn học với nhau một năm nữa cơ mà. Để rồi giờ đây, những kỉ niệm ấy, chính là chút vấn vương khi chỉ còn vài tuần học cuối của năm lớp 12 tự nhiên thấy lòng buồn đến lạ. Năm nay, không khí của năm cuối cấp cứ cứ thế mà nhộn nhịp hẳn lên cả lớp cứ lao nhao chụp hình, lao nhao viết lưu bút, tâm sự, lao nhao chọn trường thi… nghe cứ như bận bịu lên hẳn.

Và chắc có lẽ trong cặp mỗi đứa đều không quên mang cuốn lưu bút tới trường với những dòng chữ mà với bọn nó thì đó là điều đáng quý vô cùng.

Tôi nghe mọi người vẫn thường nói rằng: “Tuổi học trò là tuổi thần tiên, là tuổi thơ mộng đầy những ước mơ và là tuổi đẹp nhất trong cuộc đời mỗi người”. Thật may mắn biết bao khi sinh ra tôi được đến trường, được sống trong sự dạy dỗ của thầy cô giáo và hạnh phúc hơn khi tôi có những người bạn mà cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên được.

Giờ đây, khi đã sắp xa trường, sắp chia tay bạn bè, thầy, cô giáo tôi mới giật mình bất chợt nghĩ lại ngày hôm qua – cái ngày mà cách đây 3 năm, lần đầu tiên tôi bước chân vào cổng trường Trung học phổ thông. Thời gian trôi nhanh vậy sao? 3 năm ròng mà tôi cứ ngỡ như vừa trải qua 1 giấc mơ! Nhớ ngày nào tôi bước chân vào trường, khi ấy tôi mới chỉ là 1 cô bé ngây thơ, ko biết gì, nhìn mọi vật bằng 1 đôi mắt ngơ ngác, lạ lùng, ngạc nhiên. Lúc ấy, với tôi ngôi trường cấp ba sao to lớn quá khiến tôi cảm giác mìh nhỏ bé đến lạ thường! Tôi nhìn cô, nhìn các bạn, thấy sao xa lạ quá, tôi chẳng quen ai cả, chợt thấy mình cô đơn và lạc lõng trong thế giới không phải của riêng mình! Tuy lúc ấy tôi không còn quá bé để khóc như ngày mới vào lớp 1 nữa nhưng trong lòng tôi cũng dâng trào một cảm xúc gần tương tự như vậy…

Thời gian qua, sống, học tập và vui chơi bên bạn bè, thầy cô, tôi thấy mình có lẽ không thể rời xa mọi người được, nhưng bữa tiệc nào rồi cũng phải có lúc tàn và niềm vui thì không bao giờ là trọn vẹn mãi cả. Giờ đây, trong giây phút sắp chia tay, tôi đặt bút viết lên nỗi lòng mình. Thầy cô thì vẫn ở lại bên mái trường để tiếp tục dạy dỗ các thế hệ học sinh kế tiếp, còn chúng tôi cô gắng học tập để thực hiên những ước mơ của mình… nhưng tôi biết rằng sẽ không ai quên đi những tháng năm chúng ta học bên nhau đâu…!

“Chúc thầy cô luôn mạnh khoẻ, hạnh phúc, đạt được nhiều thành công trong cuộc sống và vẫn tiếp tục con đường giảng dạy cho thế hệ học sinh sau này. Em xin chân thành cảm ơn các thầy cô trong suốt 3 năm học THPT qua đã luôn yêu thương, dạy dỗ chúng em những bài học hay, bài học đường đời trong cuộc sống. Dù có đi xa tụi học trò chúng em cũng không quên suốt một thời cấp 3 vừa qua đã được học dưới mái trường Mạc Đĩnh Chi thân yêu này đâu!… Chúc những người bạn của tôi sẽ thi tốt và đỗ đậu vào trường mình mong muốn, phải cố gắng thực hiện được những ước mơ mà các bạn đang mong nhé! Những tháng năm bạn bè chúng ta bên nhau, tôi thật sự rất vui và hạnh phúc vì có các bạn ở bên quan tâm, động viên, chia sẻ! Những lúc giận hờn nhau xin cho vào quên lãng, để giờ đây, thời gian xa nhau sắp đến rồi, chúng ta hãy cố gắng tao nên những kỉ niêm đẹp nhất của thời cấp 3 nhé! Dẫu mai có xa nhau và ko thể gặp lại được nữa thì cũng đừng hối tiếc những thời gian qua nhé! Trong cuộc sống vẫn còn nhiều điều đang chờ đợi ta phía trước, hãy sống sao cho thật sự có ý nghĩa với cuộc đời mỗi chúng ta, các bạn nha!…”A10 YÊU DẤU .. MÃI MÃI YÊU CÁC BẠN

Chuyên mục: Lưu bút

Trả lời

Translator-Dịch »